还渡浙江诗

(南北朝)刘孝绰

季秋弦望后,轻寒朝夕殊。商人泣纨扇,客子梦罗襦。

忧来自难遣,况复阻川隅。日暮愁阴合,绕树噪寒乌。

濛漠江烟上,苍茫沙屿芜。解缆辞东越,接轴骛西徂。

悬帆似驰骥,飞棹若惊凫。言归游侠窟,方从冠盖衢。

刘孝绰

(481—539)南朝梁彭城人,本名冉,字孝绰,小字阿士。七岁能文,年十四,代父起草诏诰,号“神童”。梁武帝天监初,起家著作佐郎。后迁尚书水部郎。作诗得武帝嗟赏。累擢秘书丞,廷尉卿。被到洽所劾,免官。位终秘书监。

《还渡浙江诗》拼音标注

huán dù zhè jiāng shī
jì qīu xián wàng hòu,
qīng hán zhāo xī shū。
shāng rén qì wán shàn,
kè zǐ mèng luō rú。
yōu lái zì nán qiǎn,
kuàng fù zǔ chuān yú。
rì mù chóu yīn hé,
rào shù zào hán wū。
méng mò jiāng yān shàng,
cāng máng shā yǔ wú。
jiě làn cí dōng yuè,
jiē zhóu wù xī cú。
xuán fān sì chí jì,
fēi zhuō ruò liáng fú。
yán gūi yóu xiá kū,
fāng cóng guān gài qú。