谒嵩岳

(清代)毛奇龄

太室开天表,崇丘奠土中。主名高四域,受秩比三公。

日月环区宅,阴阳割浑濛。歌崧扬峻极,望祀礼昭融。

华盖标方顶,金壶启上宫。翕河承汉禅,卜洛载周工。

别观翔修鹤,层城倚大熊。藏书凭玉女,过涧遇青童。

洞闭能围雪,梯长恍御风。群山咸拱岳,万岁自呼嵩。

槐弟封尧爵,菖羊采少翁。浮丘闲驾羽,子晋妙吹筒。

石酒龙精白,岩花凤首红。烟霏春渺渺,水滴午漴漴。

虚壑涵深矿,空梁拔断虹。天关应再辟,帝座俨相通。

险塞分河内,灵祇屈岱东。神京怀旧服,终古赖攸同。

毛奇龄

毛奇龄(1623—1716)清初经学家、文学家,与兄毛万龄并称为“江东二毛”。原名甡,又名初晴,字大可,又字于一、齐于,号秋晴,又号初晴、晚晴等,萧山城厢镇(今属浙江)人。以郡望西河,学者称“西河先生”。明末诸生,清初参与抗清军事,流亡多年始出。康熙时荐举博学鸿词科,授检讨,充明史馆纂修官。寻假归不复出。治经史及音韵学,著述极富。所著《西河合集》分经集、史集、文集、杂著,共四百余卷。

《谒嵩岳》拼音标注

yè sōng yuè
tài shì kāi tiān biǎo,
chóng qīu diàn tǔ zhōng。
zhǔ míng gāo sì yù,
shòu zhì bǐ sān gōng。
rì yuè huán qū zhái,
yīn yáng gē hún méng。
gē sōng yáng jùn jí,
wàng sì lǐ zhāo róng。
huá gài biāo fāng dǐng,
jīn hú qǐ shàng gōng。
xì hé chéng hàn shàn,
bǔ luò zài zhōu gōng。
bié guān xiáng xīu hè,
céng chéng yǐ dà xióng。
cáng shū píng yù nv̌,
guò jiàn yù qīng tóng。
dòng bì néng wéi xuě,
tī cháng huǎng yù fēng。
qún shān xián gǒng yuè,
wàn sùi zì hū sōng。
huái dì fēng yáo jué,
chāng yáng cǎi shǎo wēng。
fú qīu xián jià yǔ,
zǐ jìn miào chūi tǒng。
shí jǐu lóng jīng bái,
yán huā fèng shǒu hóng。
yān fēi chūn miǎo miǎo,
shǔi dī wǔ chóng chóng。
xū hè hán shēn kuàng,
kōng liáng bá duàn hóng。
tiān guān yìng zài pì,
dì zuò yǎn xiāng tōng。
xiǎn sāi fēn hé nèi,
líng qí qū dài dōng。
shén jīng huái jìu fú,
zhōng gǔ lài yōu tóng。