驾幸温泉恭赋

(清代)毛奇龄

羽肃句陈外,波开帐殿中。咸池长浴日,华渚自流虹。

晓度榆关远,春从黍谷通。慈宁扶葆驭,神策驾丰隆。

磐溢铜仙露,窗含玉女风。青泥分太液,紫气接居庸。

净可捐烦虑,温能养圣躬。醴源逢处合,仙井凿来空。

衣藻沿涡碧,岩花入照红。潆阶将赴壑,听水似呼嵩。

钟乳浮银碗,松云锁玉栊。起居长乐辇,扈从华清宫。

舜德时存坎,汤田岁转丰。《甘泉》徒有赋,未敢拟扬雄。

毛奇龄

毛奇龄(1623—1716)清初经学家、文学家,与兄毛万龄并称为“江东二毛”。原名甡,又名初晴,字大可,又字于一、齐于,号秋晴,又号初晴、晚晴等,萧山城厢镇(今属浙江)人。以郡望西河,学者称“西河先生”。明末诸生,清初参与抗清军事,流亡多年始出。康熙时荐举博学鸿词科,授检讨,充明史馆纂修官。寻假归不复出。治经史及音韵学,著述极富。所著《西河合集》分经集、史集、文集、杂著,共四百余卷。

《驾幸温泉恭赋》拼音标注

jià xìng wēn quán gōng fù
yǔ sù jù chén wài,
bō kāi zhàng diàn zhōng。
xián chí cháng yù rì,
huá zhǔ zì líu hóng。
xiǎo dù yú guān yuǎn,
chūn cóng shǔ gǔ tōng。
cí níng fú bǎo yù,
shén cè jià fēng lóng。
pán yì tóng xiān lù,
chuāng hán yù nv̌ fēng。
qīng ní fēn tài yè,
zǐ qì jiē jū yōng。
jìng kě juān fán lv̀,
wēn néng yǎng shèng gōng。
lǐ yuán féng chù hé,
xiān jǐng záo lái kōng。
yī zǎo yán wō bì,
yán huā rù zhào hóng。
yíng jiē jiāng fù hè,
tīng shǔi sì hū sōng。
zhōng rǔ fú yín wǎn,
sōng yún suǒ yù lóng。
qǐ jū cháng lè niǎn,
hù cóng huá qīng gōng。
shùn dé shí cún kǎn,
tāng tián sùi zhuǎn fēng。
《 gān quán 》 tú yǒu fù,
wèi gǎn nǐ yáng xióng。