樵山吟
(明代)石宝
樵夫岁岁居樵山,短斧入山樵采还。双肩向市易斗粟,堂上日暮俱垂斑。
官家谬选备工役,报国那能惜觔力。运斤直瞰危鹘巢,唤侣时招牧牛笛。
宁知今年法令改,青山却用金钱买。有斧不得重刊云,无钱誓欲先逾海。
昨日城中丁壮来,城中百事犹伤哉。析薪已费千馀万,卖子不足私门陪。
衣裳蓝缕敢自惜,已看釜甑生尘埃。贫家止有田十亩,定知明年非我有。
安能遁迹豺虎之深林,县官来时无处寻。

石宝
真定府藁城人,字邦彦,号熊峰。成化二十三年与兄石玠同举进士。与修《大明会典》。累擢为礼部尚书兼学士掌詹事府事。授检讨。嘉靖三年以吏部尚书兼文渊阁大学士,直内阁。守己鲠狷,持论坚确,进退凛然。辞归时襆被一车而已,都人叹其廉洁。所作诗淹雅清峭,讽谕婉约,有词人之风。有《熊峰集》、《恒阳集》。
《樵山吟》拼音标注
qiáo shān yín
qiáo fū sùi sùi jū qiáo shān,
duǎn fǔ rù shān qiáo cǎi huán。
shuāng jiān xiàng shì yì dǒu sù,
táng shàng rì mù jù chúi bān。
guān jiā mìu xuǎn bèi gōng yì,
bào guó nà néng xī jīn lì。
yùn jīn zhí kàn wēi gú cháo,
huàn lv̌ shí zhāo mù níu dí。
níng zhī jīn nián fǎ lìng gǎi,
qīng shān què yòng jīn qián mǎi。
yǒu fǔ bù dé zhòng kān yún,
wú qián shì yù xiān yú hǎi。
zuó rì chéng zhōng dīng zhuàng lái,
chéng zhōng bǎi shì yóu shāng zāi。
xī xīn yǐ fèi qiān yú wàn,
mài zǐ bù zú sī mén péi。
yī cháng lán lv̌ gǎn zì xī,
yǐ kàn fǔ zèng shēng chén āi。
pín jiā zhǐ yǒu tián shí mǔ,
dìng zhī míng nián fēi wǒ yǒu。
ān néng dùn jī chái hǔ zhī shēn lín,
xiàn guān lái shí wú chù xún。