送王懋纶佥宪还蜀
(明代)石宝
峨眉山,锦江水,送君西南几千里。秋君如画当马头,江草江花何靡靡。
鸣驺夹道惊山人,玉堂霏屑冰霜新。丈夫得志横四海,焉得独守蓬瀛春。
当时李杜亦落落,山川尚拟藏精神。今人古人车迹多,豪华过眼东流波。
及时肝胆报明主,跃马食肉亦不颇。君看孔明庙前柏,铜柯铁干犹嵯峨。
不然托体金銮坡,朝朝染翰宵鸣珂。萤流电瞥亦顷刻,奈此日近清君何。

石宝
真定府藁城人,字邦彦,号熊峰。成化二十三年与兄石玠同举进士。与修《大明会典》。累擢为礼部尚书兼学士掌詹事府事。授检讨。嘉靖三年以吏部尚书兼文渊阁大学士,直内阁。守己鲠狷,持论坚确,进退凛然。辞归时襆被一车而已,都人叹其廉洁。所作诗淹雅清峭,讽谕婉约,有词人之风。有《熊峰集》、《恒阳集》。
《送王懋纶佥宪还蜀》拼音标注
sòng wáng mào lún qiān xiàn huán shǔ
é méi shān,
jǐn jiāng shǔi,
sòng jūn xī nán jī qiān lǐ。
qīu jūn rú huà dāng mǎ tóu,
jiāng cǎo jiāng huā hé mǐ mǐ。
míng zōu jiā dào liáng shān rén,
yù táng fēi xiè bīng shuāng xīn。
zhàng fū dé zhì héng sì hǎi,
yān dé dú shǒu péng yíng chūn。
dāng shí lǐ dù yì luò luò,
shān chuān shàng nǐ cáng jīng shén。
jīn rén gǔ rén chē jī duō,
háo huá guò yǎn dōng líu bō。
jí shí gān dǎn bào míng zhǔ,
yuè mǎ shí ròu yì bù pǒ。
jūn kàn kǒng míng miào qián bǎi,
tóng kē tiě gān yóu cuó é。
bù rán tuō tǐ jīn luán pō,
zhāo zhāo rǎn hàn xiāo míng kē。
yíng líu diàn piē yì qǐng kè,
nài cǐ rì jìn qīng jūn hé。