心公移寓木公舍得子二首 其二

(明代)释函可

相依庑下朔风吹,更截牛衣为裹儿。想得高堂寒夜梦,拨开深雪自含饴。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《心公移寓木公舍得子二首 其二》拼音标注

xīn gōng yí yù mù gōng shè dé zǐ èr shǒu qí èr
xiāng yī wǔ xià shuò fēng chūi,
gèng jié níu yī wèi guǒ ér。
xiǎng dé gāo táng hán yè mèng,
bō kāi shēn xuě zì hán yí。