心公移寓木公舍得子二首 其一

(明代)释函可

旧宫深锁土墙低,书卷荒凉俎豆泥。见说北郊夫子在,三迁直向雪边栖。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《心公移寓木公舍得子二首 其一》拼音标注

xīn gōng yí yù mù gōng shè dé zǐ èr shǒu qí yī
jìu gōng shēn suǒ tǔ qiáng dī,
shū juàn huāng liáng zǔ dòu ní。
jiàn shuō běi jiāo fū zǐ zài,
sān qiān zhí xiàng xuě biān qī。