奉和公相韵

(明代)唐之淳

小雨湿斜晖,残红阁翠微。寺遥僧过少,河涨客来稀。

习静留云住,乘閒放鹤飞。几农侵月散,知罢桔槔归。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《奉和公相韵》拼音标注

fèng hé gōng xiāng yùn
xiǎo yǔ shī xié hūi,
cán hóng gé cùi wēi。
sì yáo sēng guò shǎo,
hé zhǎng kè lái xī。
xí jìng líu yún zhù,
chéng xián fàng hè fēi。
jī nóng qīn yuè sàn,
zhī bà jié gāo gūi。