寿公相

(明代)唐之淳

南极明黄阁,长庚映紫垣。地居勋戚右,身处相臣尊。

金狄符仙箓,丹心照宠恩。阶蓂三叶秀,和气霭东轩。

唐之淳

(1350—1401)明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

《寿公相》拼音标注

shòu gōng xiāng
nán jí míng huáng gé,
cháng gēng yìng zǐ yuán。
dì jū xūn qī yòu,
shēn chù xiāng chén zūn。
jīn dí fú xiān lù,
dān xīn zhào chǒng ēn。
jiē míng sān yè xìu,
hé qì ǎi dōng xuān。