冷斋

(明代)王汝玉

单君家本东州住,十载栖栖守儒素。一官新领广文毡,宛在长江最西处。

江花江水朝暮流,却望家乡思旧游。想像当时读书处,斋居萧飒冷如秋。

自从来作江西客,留得平生心不易。一斋况味冷如初,任使人间自炎赫。

岁云暮矣飞严霜,东园岂复遗芬芳。贞松老柏挺孤操,蔚然秀发千寻冈。

人生抱道贵如此,肯逐繁英共浮靡。世上谁知郑广文,洛阳岂识袁高士。

嗟子避热三十年,冷斋寒席心久便。人生老去本戒得,况乃层冰心素坚。

感君少壮负奇志,凡马群中见骐骥。愿君中道勿自疑,晚节苦贞宜愈励。

王汝玉

(?—1415)明苏州府长洲人,本名璲,以字行,号青城山人。少从杨维桢学。落笔数千言,文不加点。年十七中浙江乡试。洪武末以荐摄郡学教授,擢翰林五经博士。永乐初进春坊赞善,预修《永乐大典》。声名大噪,出诸老臣上,遂被轻薄名。后坐解缙累,下诏狱论死。有《青城山人集》。

《冷斋》拼音标注

lěng zhāi
dān jūn jiā běn dōng zhōu zhù,
shí zài qī qī shǒu rú sù。
yī guān xīn lǐng guǎng wén zhān,
wǎn zài cháng jiāng zùi xī chù。
jiāng huā jiāng shǔi zhāo mù líu,
què wàng jiā xiāng sī jìu yóu。
xiǎng xiàng dāng shí dú shū chù,
zhāi jū xiāo sà lěng rú qīu。
zì cóng lái zuò jiāng xī kè,
líu dé píng shēng xīn bù yì。
yī zhāi kuàng wèi lěng rú chū,
rèn shǐ rén jiān zì yán hè。
sùi yún mù yǐ fēi yán shuāng,
dōng yuán qǐ fù yí fēn fāng。
zhēn sōng lǎo bǎi tǐng gū cāo,
wèi rán xìu fā qiān xún gāng。
rén shēng bào dào gùi rú cǐ,
kěn zhú fán yīng gòng fú mǐ。
shì shàng shúi zhī zhèng guǎng wén,
luò yáng qǐ shì yuán gāo shì。
jiē zǐ bì rè sān shí nián,
lěng zhāi hán xí xīn jǐu biàn。
rén shēng lǎo qù běn jiè dé,
kuàng nǎi céng bīng xīn sù jiān。
gǎn jūn shǎo zhuàng fù qí zhì,
fán mǎ qún zhōng jiàn qí jì。
yuàn jūn zhōng dào wù zì yí,
wǎn jié kǔ zhēn yí yù lì。