白鹤山房
(明代)王汝玉
白鹤何年过海东,翩然飞落山之中。只今鹤去几千载,惟有青山镇长在。
青山长在人民非,白鹤何如竟不归。美人结屋山中住,朝对林霏暮岩雨。
它日松窗短梦惊,山中应有鹤来鸣。

王汝玉
(?—1415)明苏州府长洲人,本名璲,以字行,号青城山人。少从杨维桢学。落笔数千言,文不加点。年十七中浙江乡试。洪武末以荐摄郡学教授,擢翰林五经博士。永乐初进春坊赞善,预修《永乐大典》。声名大噪,出诸老臣上,遂被轻薄名。后坐解缙累,下诏狱论死。有《青城山人集》。
《白鹤山房》拼音标注
bái hè shān fáng
bái hè hé nián guò hǎi dōng,
piān rán fēi luò shān zhī zhōng。
zhǐ jīn hè qù jī qiān zài,
wéi yǒu qīng shān zhèn cháng zài。
qīng shān cháng zài rén mín fēi,
bái hè hé rú jìng bù gūi。
měi rén jié wū shān zhōng zhù,
zhāo dùi lín fēi mù yán yǔ。
tā rì sōng chuāng duǎn mèng liáng,
shān zhōng yìng yǒu hè lái míng。