人日金陵忆亡弟

(明代)王世贞

去年风雨正月七,犹与病人同此日。今年秫陵多光辉,此日犹是人成非。

中庭紫荆渐老丑,一半犹青半枯朽。纵青能得几时荣,憔悴侵寻解怜否。

杜陵野老双鬓星,蜀州人日感凋零。听歌黄鸟已垂泪,何况枝头啼鹡鸰。

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。

《人日金陵忆亡弟》拼音标注

rén rì jīn líng yì wáng dì
qù nián fēng yǔ zhèng yuè qī,
yóu yǔ bìng rén tóng cǐ rì。
jīn nián shú líng duō guāng hūi,
cǐ rì yóu shì rén chéng fēi。
zhōng tíng zǐ jīng jiàn lǎo chǒu,
yī bàn yóu qīng bàn kū xǐu。
zòng qīng néng dé jī shí róng,
qiáo cùi qīn xún jiě lián fǒu。
dù líng yě lǎo shuāng bìn xīng,
shǔ zhōu rén rì gǎn diāo líng。
tīng gē huáng niǎo yǐ chúi lèi,
hé kuàng zhī tóu tí jí líng。