
王世贞
王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。
《寿柳州六山陈封君》拼音标注
shòu lǐu zhōu lìu shān chén fēng jūn
lìu shān chù zuò xī nán zhù,
zhǔ rén xíng yín dú shū chù。
wèi wén yǎ shòu luō chí fǎ,
yǒu zǐ néng gōng tiān mǎ bù。
zhǐ jīn xíng nián lìu shí qī,
xuān fā zhū yán měi wú dù。
gèng yuē tā shí dà yào chéng,
xiào yǔ qún xiān nòng yān wù。