琉璃王

(明代)王世贞

疏璃王,母为波斯匿王女。宫中小婢称翁主,不产麒麟产狼虎。

儿时漫陟狮子座,释种小语摩诃祸。琉璃王,嗔心一起火燎冈。

十万剑戟横清霜,倒曳窣堵躏佛场。可怜诸释种,不蓄四兵抱头死。

血作阿耨池头水,云胡破戒呼婢子。琉璃王,水中有火如汝嗔,火车拥入阿鼻门。

嗟嗟能仁未为仁,死不能救称宿因。

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。

《琉璃王》拼音标注

líu lí wáng
shū lí wáng,
mǔ wèi bō sī nì wáng nv̌。
gōng zhōng xiǎo bì chēng wēng zhǔ,
bù chǎn qí lín chǎn láng hǔ。
ér shí màn zhì shī zǐ zuò,
shì zhǒng xiǎo yǔ mó hē huò。
líu lí wáng,
tián xīn yī qǐ huǒ liǎo gāng。
shí wàn jiàn jǐ héng qīng shuāng,
dǎo yè sù dǔ lìn fó cháng。
kě lián zhū shì zhǒng,
bù xù sì bīng bào tóu sǐ。
xiě zuò ā nòu chí tóu shǔi,
yún hú pò jiè hū bì zǐ。
líu lí wáng,
shǔi zhōng yǒu huǒ rú rǔ tián,
huǒ chē yǒng rù ā bí mén。
jiē jiē néng rén wèi wèi rén,
sǐ bù néng jìu chēng sù yīn。