乐府变十章 其一 楚悯王
(明代)王世贞
楚悯王,坐武昌,金瓶酒寒夜未央。中弦调移角奋扬,铁椎交飞血从横。
可怜玉匣黄金床,不得全颅置中央。太子距跃不下堂,美人如花列两行。
含辛饮泪娱新王,焉用擗棘茨垣墙。御史来,鼓彭彭。
黄纸当头槛车迎,长安大人食枭羹。食枭羹,语枭子,而枭之父亦如此。

王世贞
王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。
《乐府变十章 其一 楚悯王》拼音标注
lè fǔ biàn shí zhāng qí yī chǔ mǐn wáng
chǔ mǐn wáng,
zuò wǔ chāng,
jīn píng jǐu hán yè wèi yāng。
zhōng xián diào yí jiǎo fèn yáng,
tiě zhūi jiāo fēi xiě cóng héng。
kě lián yù xiá huáng jīn chuáng,
bù dé quán lú zhì zhōng yāng。
tài zǐ jù yuè bù xià táng,
měi rén rú huā liè liǎng xíng。
hán xīn yǐn lèi yú xīn wáng,
yān yòng pì jí cí yuán qiáng。
yù shǐ lái,
gǔ péng péng。
huáng zhǐ dāng tóu jiàn chē yíng,
cháng ān dà rén shí xiāo gēng。
shí xiāo gēng,
yǔ xiāo zǐ,
ér xiāo zhī fù yì rú cǐ。