秦女卷衣曲

(明代)王世贞

萯阳宫中漏未央,荧荧初月丽初妆。此时秦女唤梳沐,此际泪湿罗衣裳。

邯郸倡姬秦国母,秦王相国邯郸贾。邯郸大贾秦仲父,仲父舍人秦假父。

可怜君王才十五。秦女贱,赵女骄,寄生茑萝出松标。

耐向民间击土缶,难同贵邸伴吹箫。

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。

《秦女卷衣曲》拼音标注

qín nv̌ juàn yī qū
fù yáng gōng zhōng lòu wèi yāng,
yíng yíng chū yuè lì chū zhuāng。
cǐ shí qín nv̌ huàn shū mù,
cǐ jì lèi shī luō yī cháng。
hán dān chàng jī qín guó mǔ,
qín wáng xiāng guó hán dān jiǎ。
hán dān dà jiǎ qín zhòng fù,
zhòng fù shè rén qín jiǎ fù。
kě lián jūn wáng cái shí wǔ。
qín nv̌ jiàn,
zhào nv̌ jiāo,
jì shēng niǎo luó chū sōng biāo。
nài xiàng mín jiān jí tǔ fǒu,
nán tóng gùi dǐ bàn chūi xiāo。