西门行二首 其二
(明代)王世贞
步出城西门,但见两两垂杨。高枝自相樛,低枝亦成行。
昔者手植之,不敢望人长。十年不相遘,睹此参天势莫当。
东家秃柏偃蹇气欲尽,令我箕踞叹息此树傍。人间世,一何茫茫。
丈夫宛转间,倏忽生辉光。巧命搏参差,奇贤避颉颃。
扶杖且归来,兄呼醪,嫂呼豨,大妇洗爵,小妇前致辞。
俱睹百年树,不睹人生百岁时。今日乐相乐,何用戚戚缠思悲。

王世贞
王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。
《西门行二首 其二》拼音标注
xī mén xíng èr shǒu qí èr
bù chū chéng xī mén,
dàn jiàn liǎng liǎng chúi yáng。
gāo zhī zì xiāng jīu,
dī zhī yì chéng xíng。
xī zhě shǒu zhí zhī,
bù gǎn wàng rén cháng。
shí nián bù xiāng gòu,
dǔ cǐ cān tiān shì mò dāng。
dōng jiā tū bǎi yǎn jiǎn qì yù jǐn,
lìng wǒ jī jù tàn xī cǐ shù bàng。
rén jiān shì,
yī hé máng máng。
zhàng fū wǎn zhuǎn jiān,
shū hū shēng hūi guāng。
qiǎo mìng bó cān chà,
qí xián bì jié háng。
fú zhàng qiě gūi lái,
xiōng hū láo,
sǎo hū xī,
dà fù xǐ jué,
xiǎo fù qián zhì cí。
jù dǔ bǎi nián shù,
bù dǔ rén shēng bǎi sùi shí。
jīn rì lè xiāng lè,
hé yòng qī qī chán sī bēi。