法曲献仙音 题双湖卷赠周君寿

(明代)王世贞

剩水分江,柳堤梅垞,属玉联拳鸣唤。浸玉濆珠,钓童浣女,芙蕖并头凌乱。

看皓月金波散。俱涵一轮满。

水晶馆。问东君、酒卮无恙,长日里、兰舫绣帆相绾。

掩映翠琉璃,似佳人、一对纤眼。碧漱红酣,瀼东西、止隔花岸。

待年年岁岁,倒着接䍦还健。

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。

《法曲献仙音 题双湖卷赠周君寿》拼音标注

fǎ qū xiàn xiān yīn tí shuāng hú juàn zèng zhōu jūn shòu
shèng shǔi fēn jiāng,
lǐu dī méi chá,
shǔ yù lián quán míng huàn。
jìn yù fén zhū,
diào tóng wǎn nv̌,
fú qú bìng tóu líng luàn。
kàn hào yuè jīn bō sàn。
jù hán yī lún mǎn。
shǔi jīng guǎn。
wèn dōng jūn 、 jǐu zhī wú yàng,
cháng rì lǐ 、 lán fǎng xìu fān xiāng wǎn。
yǎn yìng cùi líu lí,
sì jiā rén 、 yī dùi xiān yǎn。
bì shù hóng hān,
ráng dōng xī 、 zhǐ gé huā àn。
dài nián nián sùi sùi,
dǎo zháo jiē lí huán jiàn。