玉蝴蝶 拟艳

(明代)王世贞

记得秋娘,家住皋桥西弄,疏柳藏鸦。翠袖初翻金缕,钩月晕红牙。

启朱唇、含风桂子,唤残醉、微雨梨花。最堪誇。玉纤亲自,浓点新茶。

嗟呀。颠风妒雨,落英千片,断送年华。海角山尖,不应飘向那人家。

惹新愁、高楼燕子,赚人泪、芳草天涯。况浔阳,偶然江上,一曲琵琶。

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。

《玉蝴蝶 拟艳》拼音标注

yù hú dié nǐ yàn
jì dé qīu niáng,
jiā zhù gāo qiáo xī nòng,
shū lǐu cáng yā。
cùi xìu chū fān jīn lv̌,
gōu yuè yūn hóng yá。
qǐ zhū chún 、 hán fēng gùi zǐ,
huàn cán zùi 、 wēi yǔ lí huā。
zùi kān kuā。
yù xiān qīn zì,
nóng diǎn xīn chá。
jiē yā。
diān fēng dù yǔ,
luò yīng qiān piàn,
duàn sòng nián huá。
hǎi jiǎo shān jiān,
bù yìng piāo xiàng nà rén jiā。
rě xīn chóu 、 gāo lóu yàn zǐ,
zhuàn rén lèi 、 fāng cǎo tiān yá。
kuàng xún yáng,
ǒu rán jiāng shàng,
yī qū pí pá。