梦芙蓉(赵昌芙容图 梅津所藏)

(宋代)吴文英

西风摇步绮。记长堤骤过,紫骝十里。断桥南岸,人在晚霞外。锦温花共醉。当时曾共秋被。自别霓裳,应红销翠冷,霜枕正慵起。惨澹西湖柳底。摇荡秋魂,夜月归环佩。书图重展,惊认旧梳洗。去来双翡翠。难传眼恨眉意。梦断琼娘,仙云深路杳,城影蘸流水。

吴文英

吴文英(约1200~1260),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。原出翁姓,后出嗣吴氏。与贾似道友善。有《梦窗词集》一部,存词三百四十余首,分四卷本与一卷本。其词作数量丰沃,风格雅致,多酬答、伤时与忆悼之作,号“词中李商隐”。而后世品评却甚有争论。

《梦芙蓉(赵昌芙容图,梅津所藏)》拼音标注

mèng fú róng ( zhào chāng fú róng tú,méi jīn suǒ cáng )
xī fēng yáo bù qǐ。
jì cháng dī zòu guò,
zǐ líu shí lǐ。
duàn qiáo nán àn,
rén zài wǎn xiá wài。
jǐn wēn huā gòng zùi。
dāng shí céng gòng qīu bèi。
zì bié ní cháng,
yìng hóng xiāo cùi lěng,
shuāng zhěn zhèng yōng qǐ。
cǎn dàn xī hú lǐu dǐ。
yáo dàng qīu hún,
yè yuè gūi huán pèi。
shū tú zhòng zhǎn,
liáng rèn jìu shū xǐ。
qù lái shuāng fěi cùi。
nán chuán yǎn hèn méi yì。
mèng duàn qióng niáng,
xiān yún shēn lù yǎo,
chéng yǐng zhàn líu shǔi。