水龙吟(寿嗣荣王)

(宋代)吴文英

望中璇海波新,泛槎又匝银河转。金风细袅,龙枝声奏,钧箫秋远。南极飞仙,夜来催驾,祥光重见,紫霄承露掌,瑶池荫密,蟠桃秀、螽莲绽。新栋晴翚凌汉。半凉生、兰檠书卷。绣裳五色,昆台十二,香深帘卷。花萼楼高处,连清晓、千秋传宴。赐长生玉字,鸾回凤舞,下蓬莱殿。

吴文英

吴文英(约1200~1260),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。原出翁姓,后出嗣吴氏。与贾似道友善。有《梦窗词集》一部,存词三百四十余首,分四卷本与一卷本。其词作数量丰沃,风格雅致,多酬答、伤时与忆悼之作,号“词中李商隐”。而后世品评却甚有争论。

《水龙吟(寿嗣荣王)》拼音标注

shǔi lóng yín ( shòu sì róng wáng )
wàng zhōng xuán hǎi bō xīn,
fàn chá yòu zā yín hé zhuǎn。
jīn fēng xì niǎo,
lóng zhī shēng zòu,
jūn xiāo qīu yuǎn。
nán jí fēi xiān,
yè lái cūi jià,
xiáng guāng zhòng jiàn,
zǐ xiāo chéng lù zhǎng,
yáo chí yìn mì,
pán táo xìu 、 zhōng lián zhàn。
xīn dòng qíng hūi líng hàn。
bàn liáng shēng 、 lán qíng shū juàn。
xìu cháng wǔ sè,
kūn tái shí èr,
xiāng shēn lián juàn。
huā è lóu gāo chù,
lián qīng xiǎo 、 qiān qīu chuán yàn。
sì cháng shēng yù zì,
luán húi fèng wǔ,
xià péng lái diàn。