德林石

(清代)杨宾

四壁围德林,廿里平若掌。铁色蚀土花,陶铸一掌广。

变态极千端,寒光淩万象。玲珑有鬼工,登顿腾异响。

洞壑积层冰,草木犹能长。不因车马迟,掌由独欣赏。

杨宾

(1650—1720)浙江山阴人,字可师,号耕夫,晚号大瓢山人。为人作幕。其父坐事长流宁古塔,请代父戍不许,与弟先后出塞省父。习其地理沿革、山川道里、风土人情,著《柳边纪略》,为世所称。另有《晞发堂集》、《杨大瓢杂文残稿》。

《德林石》拼音标注

dé lín shí
sì bì wéi dé lín,
niàn lǐ píng ruò zhǎng。
tiě sè shí tǔ huā,
táo zhù yī zhǎng guǎng。
biàn tài jí qiān duān,
hán guāng líng wàn xiàng。
líng lóng yǒu gǔi gōng,
dēng dùn téng yì xiǎng。
dòng hè jī céng bīng,
cǎo mù yóu néng cháng。
bù yīn chē mǎ chí,
zhǎng yóu dú xīn shǎng。