宁古塔杂诗 其八
(清代)杨宾
土产参为最,今时贡帝京。营州非旧种,上党亦空名。
碧叶翻风动,红根照眼明。人形品绝贵,闻说可长生。

杨宾
(1650—1720)浙江山阴人,字可师,号耕夫,晚号大瓢山人。为人作幕。其父坐事长流宁古塔,请代父戍不许,与弟先后出塞省父。习其地理沿革、山川道里、风土人情,著《柳边纪略》,为世所称。另有《晞发堂集》、《杨大瓢杂文残稿》。
《宁古塔杂诗 其八》拼音标注
níng gǔ tǎ zá shī qí bā
tǔ chǎn cān wèi zùi,
jīn shí gòng dì jīng。
yíng zhōu fēi jìu zhǒng,
shàng dǎng yì kōng míng。
bì yè fān fēng dòng,
hóng gēn zhào yǎn míng。
rén xíng pǐn jué gùi,
wén shuō kě cháng shēng。