沁园春·息

(清代)姚燮

脉脉依依,顾影低吁,相思邈然。甚云屏吹烛,定时还喘,月窗试笛,尖处能圆。

鱼沫浮茶,麝冰冻研,喷绿呵红总可怜。听私语,怕触醒鹦姆,屏立阑边。

看伊欲断仍连。似空际、游丝飏碧烟。想贴来儿面,一般娇细,泥从郎枕,半晌缠绵。

酒气微含,花风暗噎,弱到难禁春病年。欠伸罢,又东邻姊妹,催上秋千。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《沁园春·息》拼音标注

qìn yuán chūn · xī
mài mài yī yī,
gù yǐng dī xū,
xiāng sī miǎo rán。
shén yún píng chūi zhú,
dìng shí huán chuǎn,
yuè chuāng shì dí,
jiān chù néng yuán。
yú mò fú chá,
shè bīng dòng yán,
pēn lv̀ hē hóng zǒng kě lián。
tīng sī yǔ,
pà hóng xǐng yīng mǔ,
píng lì lán biān。
kàn yī yù duàn réng lián。
sì kōng jì 、 yóu sī yáng bì yān。
xiǎng tiē lái ér miàn,
yī bān jiāo xì,
ní cóng láng zhěn,
bàn shǎng chán mián。
jǐu qì wēi hán,
huā fēng àn yē,
ruò dào nán jìn chūn bìng nián。
qiàn shēn bà,
yòu dōng lín zǐ mèi,
cūi shàng qīu qiān。