摸鱼子 鸥

(清代)姚燮

点波心、如鸥上下,柳花疏淡相拂。烟埼伴惯垂疏叟,寄与鱼潮信息。

沙软碧。狎素影双双,冷梦湘奁隔。忘机自适。更泛泛浮来,闲闲散去,春水舍南北。

寻盟否,佳侣短凫修鹢。休文词赋堪忆。谁将廿四霜翎瘦,画到芙蓉艳色。

秋欲夕。盼锦缆牙樯,拍起愁千尺。月高江白。剩独夜苍凉,飘飘若许,天地一诗客。

姚燮

姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

《摸鱼子 鸥》拼音标注

mō yú zǐ ōu
diǎn bō xīn 、 rú ōu shàng xià,
lǐu huā shū dàn xiāng fú。
yān qí bàn guàn chúi shū sǒu,
jì yǔ yú cháo xìn xī。
shā ruǎn bì。
xiá sù yǐng shuāng shuāng,
lěng mèng xiāng lián gé。
wàng jī zì shì。
gèng fàn fàn fú lái,
xián xián sàn qù,
chūn shǔi shè nán běi。
xún méng fǒu,
jiā lv̌ duǎn fú xīu nì。
xīu wén cí fù kān yì。
shúi jiāng niàn sì shuāng líng shòu,
huà dào fú róng yàn sè。
qīu yù xī。
pàn jǐn làn yá qiáng,
pāi qǐ chóu qiān chǐ。
yuè gāo jiāng bái。
shèng dú yè cāng liáng,
piāo piāo ruò xǔ,
tiān dì yī shī kè。