般若台为无怀上人作

(明代)袁宏道

般若禅人晓禅味,辟如屋底看山翠。又如人持京师书,虽不是香有香气。

荒台老骨一片青,风吹日炙石文腥。携将三百溪藤纸,摩取四十二章经。

袁宏道

袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。

《般若台为无怀上人作》拼音标注

bān ruò tái wèi wú huái shàng rén zuò
bān ruò shàn rén xiǎo shàn wèi,
pì rú wū dǐ kàn shān cùi。
yòu rú rén chí jīng shī shū,
sūi bù shì xiāng yǒu xiāng qì。
huāng tái lǎo gǔ yī piàn qīng,
fēng chūi rì zhì shí wén xīng。
xié jiāng sān bǎi xī téng zhǐ,
mó qǔ sì shí èr zhāng jīng。