甲辰会榜题名至时旧友及诸弟在场屋者皆被落因及之
(明代)袁宏道
无翼而飞无胫走,辰发幽都巳南斗。一丸红蜡半通函,喧杀青童与白叟。
珊瑚未尽铁网愁,霜蹄暂蹶麒麟吼。了知妍丑任瞳人,未必枭卢真好手。
柳浪千顷雪粘天,月下洼尊花下臼。隔年兄弟校眉髭,面上浮纹添八九。
南郭种蔬西郭田,山前著屐山后酒。少年爱惜等佛名,今日公然破敝帚。
幽窗日上簟纹红,绝胜朝参与卯酉。颠毛那许更乌纱,花鸟云烟共白首。

袁宏道
袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。
《甲辰会榜题名至时旧友及诸弟在场屋者皆被落因及之》拼音标注
jiǎ chén hùi bǎng tí míng zhì shí jìu yǒu jí zhū dì zài cháng wū zhě jiē bèi luò yīn jí zhī
wú yì ér fēi wú jìng zǒu,
chén fā yōu dū sì nán dǒu。
yī wán hóng là bàn tōng hán,
xuān shā qīng tóng yǔ bái sǒu。
shān hú wèi jǐn tiě wǎng chóu,
shuāng tí zàn jué qí lín hǒu。
le zhī yán chǒu rèn tóng rén,
wèi bì xiāo lú zhēn hǎo shǒu。
lǐu làng qiān qǐng xuě nián tiān,
yuè xià wā zūn huā xià jìu。
gé nián xiōng dì xiào méi zī,
miàn shàng fú wén tiān bā jǐu。
nán guō zhǒng shū xī guō tián,
shān qián zhù jī shān hòu jǐu。
shǎo nián ài xī děng fó míng,
jīn rì gōng rán pò bì zhǒu。
yōu chuāng rì shàng diàn wén hóng,
jué shèng zhāo cān yǔ mǎo yǒu。
diān máo nà xǔ gèng wū shā,
huā niǎo yún yān gòng bái shǒu。