水龙吟 月夜闻远笛
(清代)周寿昌
谁家凉夜横吹,一声似彻吹天晓。玉关别恨,银阶幽怨,全穿树杪。
叶起蝉吟,枝惊鸦睡,月窥云早。料阑干独凭,朱唇吹彻,怕断送、青春老。
恰值雨停风小。恍串珠、穿来旋绕。连绵递送,隔墙谁擪,倚楼远袅。
断竹音清,落梅腔远,余音难了。漫自怜、听不分明,恰更比、分明好。

周寿昌
(1814—1884)湖南长沙人,字应甫,一字荇农,晚号自庵。道光二十五年进士,授编修,擢至侍讲。太平军攻湘时尝劾赛尚阿、和春作战不力,称敢言。后随办京畿防务,不畏上官,敢据实开释无辜。官至内阁学士兼礼部侍郎。光绪初罢官居京师,专注著述。诗文书画均为时所重。心力所瘁,则在两《汉书》,有《汉书注校补》、《后汉书注补正》、《三国志注證遗》、《思益堂集》等。
《水龙吟 月夜闻远笛》拼音标注
shǔi lóng yín yuè yè wén yuǎn dí
shúi jiā liáng yè héng chūi,
yī shēng sì chè chūi tiān xiǎo。
yù guān bié hèn,
yín jiē yōu yuàn,
quán chuān shù miǎo。
yè qǐ chán yín,
zhī liáng yā shùi,
yuè kūi yún zǎo。
liào lán gān dú píng,
zhū chún chūi chè,
pà duàn sòng 、 qīng chūn lǎo。
qià zhí yǔ tíng fēng xiǎo。
huǎng chuàn zhū 、 chuān lái xuán rào。
lián mián dì sòng,
gé qiáng shúi yè,
yǐ lóu yuǎn niǎo。
duàn zhú yīn qīng,
luò méi qiāng yuǎn,
yú yīn nán le。
màn zì lián 、 tīng bù fēn míng,
qià gèng bǐ 、 fēn míng hǎo。
- 上一篇:烛影摇红 舟中重九
- 下一篇:慢卷绸 编亡弟筱楼诗草 属侄婿王益吾祭酒订正