烛影摇红 舟中重九

(清代)周寿昌

前岁重阳,潇湘望断长安月。去年愁里又重阳,泪洒么弦绝。

今更重阳时节,莽天涯,从新赋别。日高天远,万里孤鸿,扁舟一叶。

笑倒渊明,醉来那管言辞拙。菊花堆出万黄金,不许腰轻折。

多谢登高远蹑,怎如看、怒涛飞雪。风风雨雨。不尽长江,大声呜咽。

周寿昌

(1814—1884)湖南长沙人,字应甫,一字荇农,晚号自庵。道光二十五年进士,授编修,擢至侍讲。太平军攻湘时尝劾赛尚阿、和春作战不力,称敢言。后随办京畿防务,不畏上官,敢据实开释无辜。官至内阁学士兼礼部侍郎。光绪初罢官居京师,专注著述。诗文书画均为时所重。心力所瘁,则在两《汉书》,有《汉书注校补》、《后汉书注补正》、《三国志注證遗》、《思益堂集》等。

《烛影摇红 舟中重九》拼音标注

zhú yǐng yáo hóng zhōu zhōng zhòng jǐu
qián sùi zhòng yáng,
xiāo xiāng wàng duàn cháng ān yuè。
qù nián chóu lǐ yòu zhòng yáng,
lèi sǎ yāo xián jué。
jīn gèng zhòng yáng shí jié,
mǎng tiān yá,
cóng xīn fù bié。
rì gāo tiān yuǎn,
wàn lǐ gū hóng,
biǎn zhōu yī yè。
xiào dǎo yuān míng,
zùi lái nà guǎn yán cí zhuó。
jú huā dūi chū wàn huáng jīn,
bù xǔ yāo qīng zhé。
duō xiè dēng gāo yuǎn niè,
zěn rú kàn 、 nù tāo fēi xuě。
fēng fēng yǔ yǔ。
bù jǐn cháng jiāng,
dà shēng wū yān。