和寿中丞伤猿
(唐代)李洞

李洞
李洞,字才江,人,诸王孙也。慕贾岛为诗,铸其像,事之如神。时人但诮其僻涩,而不能贵其奇峭,唯吴融称之。昭宗时不第,游蜀卒。诗三卷。 晚唐诗人李洞有一百七十余首诗歌(残句六句)流传至今,其中涉及蜀中的诗篇约有三十首,占其创作总量的六分之一,足见蜀中经历在其诗歌创作中占有的重要地位。
《和寿中丞伤猿》拼音标注
hé shòu zhōng chéng shāng yuán
yí guà zhū lán suǒ bàn xún,
qīng shēng nán mǎi hèn huáng jīn。
xuán yá jiē guǒ jīn hé zài,
qiǎn jǐng kūi xīng yǐng yǐ chén。
gūi zhái yè pū céng shùi shí,
rù zhāo dēng zhào jìu tí lín。
xiǎo shān bà rào súi xiāng kè,
gāo shù xīu shēng dùi yuè qín。
tiān zhú shěng lián shāng bèi qiē,
qīn zhī kuān hé sī nán rèn。
xiāng mén ēn zhòng wú yóu bào,
jìng tuō xiān láng rì yè yín。