
何景明
何景明(1483~1521)字仲默,号白坡,又号大复山人,信阳浉河区人。明弘治十五年(1502)进士,授中书舍人。正德初,宦官刘瑾擅权,何景明谢病归。刘瑾诛,官复原职。官至陕西提学副使。为“前七子”之一,与李梦阳并称文坛领袖。其诗取法汉唐,一些诗作颇有现实内容。有《大复集》。
《苦热行二首 其一》拼音标注
kǔ rè xíng èr shǒu qí yī
huǒ yún zhēng róng lián chì bǎn,
bái rì kǔ cháng bù dé miǎn。
tíng qián jǐng gān shēng zhě yān,
yán āi zhòu qǐ gāo sāi tiān。
hóu jiā yīn dòng dài líu shǔi,
shā wéi bái zhòu qī fēng qǐ。
měi rén bīng pán jiàn zhū lǐ,
dào shàng xíng rén duō kě sǐ。