
何景明
何景明(1483~1521)字仲默,号白坡,又号大复山人,信阳浉河区人。明弘治十五年(1502)进士,授中书舍人。正德初,宦官刘瑾擅权,何景明谢病归。刘瑾诛,官复原职。官至陕西提学副使。为“前七子”之一,与李梦阳并称文坛领袖。其诗取法汉唐,一些诗作颇有现实内容。有《大复集》。
《河嵩篇寿张母》拼音标注
hé sōng piān shòu zhāng mǔ
liáng wáng gǔ chéng hé shǔi tóu,
běi táng zuò dùi sōng shān qīu。
yún jiān èr shì sān huā shù,
tiān shàng kūn lún jǐu qū líu。
jiàng xiāo bǎo wù guāng shè dì,
xīng sù qián tōng hé yuè qì。
jiān shū làn màn gē bái yún,
cháng ān yuǎn fù qīng luán shǐ。