岁晚禁直呈承旨侍郎同院五学士

(宋代)胡宿

广内施重闼,承明敞直庐。上清通帝所,方丈拟仙居。

汉后前釐席,淮王重报书。时宗登贾马,暮召得严徐。

玉至光秦玺,珠来照魏车。高文参正始,密旨奉权舆。

王泽宗从綍,天香对满裾。论思皆药石,咳唾亦琼琚。

弱水沧波在,然山老墨馀。睿篇朱雁刻,宸翰白龙摅。

宝肆还容砾,珍林误植樗。匪躬无謇謇,每食有渠渠。

寒日分宵直,繁云向岁除。九门催钥下,三殿警签初。

北斗低层掖,明河拂太虚。求衣钦德盛,襆被省才疏。

多病长思越,知非晚学蘧。烟霄叨步武,江海隔樵渔。

榆性诚为钝,葵心但欲舒。日祈同舍进,跻俗到华胥

胡宿

胡宿(九九五~一○六七),字武平,常州晋陵(今江苏常州)人。仁宗天圣二年(一○二四)进士。历官扬子尉、通判宣州、知湖州、两浙转运使、修起居注、知制诰、翰林学士、枢密副使。英宗治平三年(一○六六)以尚书吏部侍郎、观文殿学士知杭州。四年,除太子少师致仕,命未至已病逝,年七十三(《欧阳文忠公文集》卷三四《胡公墓志铭》)。他在北宋仁宗、英宗两朝为官,位居枢密副使,以居安思危、宽厚待人、正直立朝著称,死后谥文恭。

《岁晚禁直呈承旨侍郎同院五学士》拼音标注

sùi wǎn jìn zhí chéng chéng zhǐ shì láng tóng yuàn wǔ xué shì
guǎng nèi shī zhòng tà,
chéng míng chǎng zhí lú。
shàng qīng tōng dì suǒ,
fāng zhàng nǐ xiān jū。
hàn hòu qián lí xí,
huái wáng zhòng bào shū。
shí zōng dēng jiǎ mǎ,
mù zhào dé yán xú。
yù zhì guāng qín xǐ,
zhū lái zhào wèi chē。
gāo wén cān zhèng shǐ,
mì zhǐ fèng quán yú。
wáng zé zōng cóng fú,
tiān xiāng dùi mǎn jū。
lùn sī jiē yào shí,
ké tuò yì qióng jū。
ruò shǔi cāng bō zài,
rán shān lǎo mò yú。
rùi piān zhū yàn kè,
chén hàn bái lóng shū。
bǎo sì huán róng lì,
zhēn lín wù zhí chū。
fěi gōng wú jiǎn jiǎn,
měi shí yǒu qú qú。
hán rì fēn xiāo zhí,
fán yún xiàng sùi chú。
jǐu mén cūi yào xià,
sān diàn jǐng qiān chū。
běi dǒu dī céng yè,
míng hé fú tài xū。
qíu yī qīn dé shèng,
pú bèi shěng cái shū。
duō bìng cháng sī yuè,
zhī fēi wǎn xué qú。
yān xiāo tāo bù wǔ,
jiāng hǎi gé qiáo yú。
yú xìng chéng wèi dùn,
kúi xīn dàn yù shū。
rì qí tóng shè jìn,
jī sú dào huá xū。