喜迁莺·世情冰尽
(唐代)黄公绍
世情冰尽。算耐久祗是,陇头芳信。惆怅人间,几千年□,留得陆郎馀韵。朔云解识花意,遮断疏狂蝶粉。岁寒了,狂风传香远,月移影近。清润。无点涴,不曰坚乎,如玉真难尽。除宋广平,与林和靖,肉眼有谁能认。仙丰道骨如许,相对霜髯雪鬓。长健也,好年年管领,春光随分。

黄公绍
黄公绍,宋元之际邵武(今属福建)人,字直翁。咸淳进士。入元不仕,隐居樵溪。著《古今韵会》、以《说文》为本,参考宋元以前字书、韵书,集字书训诂之大成,原书已佚,其同时人熊忠所编《古今韵会举要》中,略能见其大概。另有《在轩集》。
《喜迁莺·世情冰尽》拼音标注
xǐ qiān yīng · shì qíng bīng jǐn
shì qíng bīng jǐn。
suàn nài jǐu zhī shì,
lǒng tóu fāng xìn。
chóu chàng rén jiān,
jī qiān nián □,
líu dé lù láng yú yùn。
shuò yún jiě shì huā yì,
zhē duàn shū kuáng dié fěn。
sùi hán le,
kuáng fēng chuán xiāng yuǎn,
yuè yí yǐng jìn。
qīng rùn。
wú diǎn wò,
bù yuē jiān hū,
rú yù zhēn nán jǐn。
chú sòng guǎng píng,
yǔ lín hé jìng,
ròu yǎn yǒu shúi néng rèn。
xiān fēng dào gǔ rú xǔ,
xiāng dùi shuāng rán xuě bìn。
cháng jiàn yě,
hǎo nián nián guǎn lǐng,
chūn guāng súi fēn 。