
黄淮
(1367—1449)明浙江永嘉人,字宗豫,洪武三十年进士。永乐时,曾与解缙等并直文渊阁,进右春坊大学士。后为汉王高煦所谮,系诏狱十年。洪熙初复官,寻兼武英殿大学士,与杨荣等同掌内制。官终户部尚书。性明果,达于治体,善谳疑狱。有《省愆集》、《黄介庵集》。
《用樗庵韵奉简草心愚庄二友二首 其二》拼音标注
yòng chū ān yùn fèng jiǎn cǎo xīn yú zhuāng èr yǒu èr shǒu qí èr
shēng píng shì yè bàn cuō tuó,
yōu huàn qí rú lǎo qù hé。
xìng tuō sī wén qīng yì zài,
xǐ wén bié jià shèng míng duō。
péng chéng fèn xùn yún xiāo hé,
dì zé wāng yáng hàn hǎi bō。
zhāo bà cóng róng mǎi gūi zhuō,
dào jiā shí jié jìn qīng hé。
- 上一篇:忆友二首 其一
- 下一篇:再和酣黔韵二首 其一