
黄淮
(1367—1449)明浙江永嘉人,字宗豫,洪武三十年进士。永乐时,曾与解缙等并直文渊阁,进右春坊大学士。后为汉王高煦所谮,系诏狱十年。洪熙初复官,寻兼武英殿大学士,与杨荣等同掌内制。官终户部尚书。性明果,达于治体,善谳疑狱。有《省愆集》、《黄介庵集》。
《中秋次韵二首 其一》拼音标注
zhōng qīu cì yùn èr shǒu qí yī
wú qíng sùi yuè zì xiāo mó,
kè lǐ féng qīu gǎn gèng duō。
bái fā cāng yán jù lǎo yǐ,
qīng fēng míng yuè nài chóu hé。
pō xiān qǐ wǔ líu xīn jù,
lǐ bái tíng bēi fā hào gē。
tā rì tǎng néng zhūi wǎng jī,
gùi huā xiāng lǐ yì jīn bō。