过致政屯田刘公隐庐

(宋代)黄庭坚

儿时拜公床,眼碧眉紫烟。
舍前架茅茨,炉香坐僧禅。
女奴煮甖粟,石盆泻机泉。
今来扫门巷,竹间翁蜕蝉。
堂堂列五老,胜气失江山。
石盆烂黄土,茅斋薪坏椽。
女奴为民妻,又瘗蒿里园。
当年笑语地,华屋转朱栏。
课儿种松子,伞盖上参天。
投策数去日,木行天再环。
先生古人风,铁胆石肺肝。
眼前不可意,壮日挂其冠。
解衣庐君峰,洗耳瀑布源。
雾豹藏文章,惊世时一斑
众人初易之,久远乃见难。
忆昔子政在,为翁数解颜。
五兵森武库,河汉落舌端。
王阳已富贵,尘冠不肯弹。
呻吟刊十史,凡例墨新乾。
宰木忽拱把,相望风隧寒。
百楹书万卷,少子似翁贤。

黄庭坚

黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。

《过致政屯田刘公隐庐》拼音标注

guò zhì zhèng tún tián líu gōng yǐn lú
ér shí bài gōng chuáng,
yǎn bì méi zǐ yān。
shè qián jià máo cí,
lú xiāng zuò sēng shàn。
nv̌ nú zhǔ yīng sù,
shí pén xiè jī quán。
jīn lái sǎo mén xiàng,
zhú jiān wēng shùi chán。
táng táng liè wǔ lǎo,
shèng qì shī jiāng shān。
shí pén làn huáng tǔ,
máo zhāi xīn huài chuán。
nv̌ nú wèi mín qī,
yòu yì hāo lǐ yuán。
dāng nián xiào yǔ dì,
huá wū zhuǎn zhū lán。
kè ér zhǒng sōng zǐ,
sǎn gài shàng cān tiān。
tóu cè shù qù rì,
mù xíng tiān zài huán。
xiān shēng gǔ rén fēng,
tiě dǎn shí fèi gān。
yǎn qián bù kě yì,
zhuàng rì guà qí guān。
jiě yī lú jūn fēng,
xǐ ěr pù bù yuán。
wù bào cáng wén zhāng,
liáng shì shí yī bān。
zhòng rén chū yì zhī,
jǐu yuǎn nǎi jiàn nán。
yì xī zǐ zhèng zài,
wèi wēng shù jiě yán。
wǔ bīng sēn wǔ kù,
hé hàn luò shé duān。
wáng yáng yǐ fù gùi,
chén guān bù kěn dàn。
shēn yín kān shí shǐ,
fán lì mò xīn gān。
zǎi mù hū gǒng bǎ,
xiāng wàng fēng sùi hán。
bǎi yíng shū wàn juàn,
shǎo zǐ sì wēng xián 。