赠别李次翁
(宋代)黄庭坚
国好骏马,尽为王良。
不有德人,俗无津梁。
德人天游,秋月寒江。
映彻万物,玲珑八窗。
于爱欲泥,如莲生塘。
处水超然,出泥而香。
孔窍穿穴,明冰其相。
维乃根华,其本含光。
大雅次翁,用心不忘。
日问月学,旅人念乡。
能如斯莲,汔可小康。
在俗行李,密密堂堂。
观物慈哀,涖民爱庄。
成功万年,付之面墙。
草衣石质,与世低昂。

黄庭坚
黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。
《赠别李次翁》拼音标注
zèng bié lǐ cì wēng
lì yù xūn xīn,
súi rén xì zhāng。
guó hǎo jùn mǎ,
jǐn wèi wáng liáng。
bù yǒu dé rén,
sú wú jīn liáng。
dé rén tiān yóu,
qīu yuè hán jiāng。
yìng chè wàn wù,
líng lóng bā chuāng。
yú ài yù ní,
rú lián shēng táng。
chù shǔi chāo rán,
chū ní ér xiāng。
kǒng qiào chuān xué,
míng bīng qí xiāng。
wéi nǎi gēn huá,
qí běn hán guāng。
dà yǎ cì wēng,
yòng xīn bù wàng。
rì wèn yuè xué,
lv̌ rén niàn xiāng。
néng rú sī lián,
qì kě xiǎo kāng。
zài sú xíng lǐ,
mì mì táng táng。
guān wù cí āi,
lì mín ài zhuāng。
chéng gōng wàn nián,
fù zhī miàn qiáng。
cǎo yī shí zhí,
yǔ shì dī áng 。
- 上一篇:赠希孝
- 下一篇:春日中丞刘带川过榕城新筑