
黄庭坚
黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。
《何氏悦亭咏柏》拼音标注
hé shì yuè tíng yǒng bǎi
jiàn dǐ cháng sōng fēng yǔ hán,
gāng tóu lǎo bǎi yán sè yuè。
tiān shēng cǎo mù chòu wèi tóng,
tóng shèng tóng shuāi jiàn bīng xuě。
jūn mò ài qīng jiāng bǎi chǐ chuán,
dāo jù lái móu sùi hán jié。
qiān lín wú yè cǎo gēn huáng,
cāng rán lóng yín sòng rì yuè 。
- 上一篇:答王晦之见寄
- 下一篇:和子瞻内翰题公择舅中丞山房