摸鱼儿 送春

(清代)黄永

怪当初、春来何意,今送春归何处。游丝绕地漫天絮,顷刻莺花无主。

留不住。那复管、黄鹂啼断斜阳树。算谁相顾。只纨扇儿郎,红衫小女,饯却东郊路。

从今后,总任梅黄杏紫,别换一番风雨。牡丹亭畔梨花院,也自锦围玉聚。

空延伫。长冷落、王孙宝骑笙歌墅。此情休诉。羡蝴蝶颠狂,花间栩栩,不问伊来去。

黄永

字云孙,号艾庵。江苏武进人。顺治十年(1655)进士,官刑部员外郎。以奏销案罢官。家居后,发奋读书,至老不倦。工诗词,与同邑董以宁、邹抵漠、陈维格有“毗陵四子”之称。其词“不趋新斗险,整摄自余情致”(沈雄《古今词话》)。著有《黄云孙诗选》、《溪南词》、《艾庵存稿》、《珊珊传》。生平事迹见《江苏诗征》卷六四。

《摸鱼儿 送春》拼音标注

mō yú ér sòng chūn
guài dāng chū 、 chūn lái hé yì,
jīn sòng chūn gūi hé chù。
yóu sī rào dì màn tiān xù,
qǐng kè yīng huā wú zhǔ。
líu bù zhù。
nà fù guǎn 、 huáng lí tí duàn xié yáng shù。
suàn shúi xiāng gù。
zhǐ wán shàn ér láng,
hóng shān xiǎo nv̌,
jiàn què dōng jiāo lù。
cóng jīn hòu,
zǒng rèn méi huáng xìng zǐ,
bié huàn yī fān fēng yǔ。
mǔ dān tíng pàn lí huā yuàn,
yě zì jǐn wéi yù jù。
kōng yán zhù。
cháng lěng luò 、 wáng sūn bǎo qí shēng gē shù。
cǐ qíng xīu sù。
xiàn hú dié diān kuáng,
huā jiān xǔ xǔ,
bù wèn yī lái qù。