念奴娇 放歌
(清代)黄永
吾今安得,把长江万里,变成醇酒。天下谁醒侬亦醉,休道先生五斗。
杯里看蛇,蕉间逐鹿,时喜时惊走。不知有汉,彼哉晋魏何有。
可怜古往今来,蚁争鼠斗,谁弱谁强手。刘项功名狐董笔,蝴蝶一回庄叟。
泡灭还生,幻成复破,此际无穷否。一樽长满,青天明月吾友。

黄永
字云孙,号艾庵。江苏武进人。顺治十年(1655)进士,官刑部员外郎。以奏销案罢官。家居后,发奋读书,至老不倦。工诗词,与同邑董以宁、邹抵漠、陈维格有“毗陵四子”之称。其词“不趋新斗险,整摄自余情致”(沈雄《古今词话》)。著有《黄云孙诗选》、《溪南词》、《艾庵存稿》、《珊珊传》。生平事迹见《江苏诗征》卷六四。
《念奴娇 放歌》拼音标注
niàn nú jiāo fàng gē
wú jīn ān dé,
bǎ cháng jiāng wàn lǐ,
biàn chéng chún jǐu。
tiān xià shúi xǐng nóng yì zùi,
xīu dào xiān shēng wǔ dǒu。
bēi lǐ kàn shé,
jiāo jiān zhú lù,
shí xǐ shí liáng zǒu。
bù zhī yǒu hàn,
bǐ zāi jìn wèi hé yǒu。
kě lián gǔ wǎng jīn lái,
yǐ zhēng shǔ dǒu,
shúi ruò shúi qiáng shǒu。
líu xiàng gōng míng hú dǒng bǐ,
hú dié yī húi zhuāng sǒu。
pào miè huán shēng,
huàn chéng fù pò,
cǐ jì wú qióng fǒu。
yī zūn cháng mǎn,
qīng tiān míng yuè wú yǒu。