题苍鸲鹆为宁方伯元善赋
(明代)黄仲昭
东风吹绿垂杨枝,摇烟飏日轻如丝。幽鸟飞来立枝上,金眸苍羽标格奇。
慧性还能学人语,花外时闻数声度。好音拟奏蓬莱宫,雕笼鹦鹉休相妒。

黄仲昭
(1435—1508)明福建莆田人,名潜,号退岩居士,以字行。成化二年进士。授编修。以直谏被杖,谪湘潭知县,又改南京大理评事。后以亲不逮养,遂不出。弘治初起江西提学佥事。久之乞归,日事著述,学者称未轩先生。有《未轩集》、《八闽通志》等。
《题苍鸲鹆为宁方伯元善赋》拼音标注
tí cāng qú yù wèi níng fāng bó yuán shàn fù
dōng fēng chūi lv̀ chúi yáng zhī,
yáo yān yáng rì qīng rú sī。
yōu niǎo fēi lái lì zhī shàng,
jīn móu cāng yǔ biāo gé qí。
hùi xìng huán néng xué rén yǔ,
huā wài shí wén shù shēng dù。
hǎo yīn nǐ zòu péng lái gōng,
diāo lóng yīng wǔ xīu xiāng dù。