念奴娇 送陈正言

(宋代)家铉翁

南来数骑,问征尘、正是江头风恶。耿耿孤忠磨下尽,惟有老天知得。短棹浮淮,轻毡渡汉,回首觚棱泣。缄书欲上,惊传天外清跸。
路人指示荒台,昔汉家使者,曾留行迹。我节君袍雪样明,俯仰都无愧色。送子先归,慈颜未老,三径有余乐。逢人问我,为说肝肠如昨。

家铉翁

家铉翁(约1213~1297)号则堂,眉州(今四川省眉山市东坡区)人。家铉翁身长七尺,状貌奇伟,威严儒雅。以荫补官,累官知常州,迁浙东提点刑狱,入为大理少卿。宋亡,守志不仕。元成宗即位(1294),放还,赐号处士,时年八十二,后数年以寿终。《宋史》有传。有《则堂集》六卷,《彊(强)村丛书》辑为《则堂诗馀》一卷。词存三首收于《全宋词》中。

《念奴娇 送陈正言》拼音标注

niàn nú jiāo sòng chén zhèng yán
nán lái shù qí,
wèn zhēng chén 、 zhèng shì jiāng tóu fēng è。
gěng gěng gū zhōng mó xià jǐn,
wéi yǒu lǎo tiān zhī dé。
duǎn zhuō fú huái,
qīng zhān dù hàn,
húi shǒu gū léng qì。
jiān shū yù shàng,
liáng chuán tiān wài qīng bì。
lù rén zhǐ shì huāng tái,
xī hàn jiā shǐ zhě,
céng líu xíng jī。
wǒ jié jūn páo xuě yáng míng,
fǔ yǎng dū wú kùi sè。
sòng zǐ xiān gūi,
cí yán wèi lǎo,
sān jìng yǒu yú lè。
féng rén wèn wǒ,
wèi shuō gān cháng rú zuó。