疏影 秋堞
(清代)蒋春霖
丹楼雾结。倚半山似画,围住黄叶。千里旌旗,远带斜晖,隐隐斗勺高揭。
蟠空怪石吞江险,更壁立、千寻精铁。怎放他、秋燕飞来,唤起暮笳呜咽。
还记春零覆苑,丽谯望缥缈,登眺时节。动地征鼙,捲入惊风,乱落霜枫如血。
荒城雨暗重阳近,怕遗恨啼乌羞说。但夜深、东去寒潮,冷伴女墙萝月。

蒋春霖
蒋春霖(1818~1868)晚清词人。字鹿潭,江苏江阴人,后居扬州。咸丰中曾官两淮盐大使,遭罢官。一生潦倒,后因情事投水自杀(一说仰药死)。早年工诗,中年一意于词,与纳兰性德、项鸿祚有清代三大词人之称,所作《水云楼词》以身遭咸丰间兵事,特多感伤之音,诗作传世仅数十首,称《水云楼賸稿》。
《疏影 秋堞》拼音标注
shū yǐng qīu dié
dān lóu wù jié。
yǐ bàn shān sì huà,
wéi zhù huáng yè。
qiān lǐ jīng qí,
yuǎn dài xié hūi,
yǐn yǐn dǒu sháo gāo jiē。
pán kōng guài shí tūn jiāng xiǎn,
gèng bì lì 、 qiān xún jīng tiě。
zěn fàng tā 、 qīu yàn fēi lái,
huàn qǐ mù jiā wū yān。
huán jì chūn líng fù yuàn,
lì qiáo wàng piǎo miǎo,
dēng tiào shí jié。
dòng dì zhēng pí,
juǎn rù liáng fēng,
luàn luò shuāng fēng rú xiě。
huāng chéng yǔ àn zhòng yáng jìn,
pà yí hèn tí wū xīu shuō。
dàn yè shēn 、 dōng qù hán cháo,
lěng bàn nv̌ qiáng luó yuè。