玉漏迟二首 其二

(清代)蒋敦复

锦笺题字远。佳人别矣,泪花风剪。瘦烛啼红,可有绮怀消遣。

芳事江南又阻,怅天末、一绳凉雁。秋梦断。冷蝉幽咽,凤箫声畔。

几重烟水秦淮,有垂柳丝丝,画楼清怨。酒浅愁深,不似那时心眼。

点鬓霜华渐老,问谁慰、箧中纨扇。黄叶满。关河岁寒相见。

蒋敦复

(1808—1867)清江苏宝山人,原名尔锷,字纯甫,号剑人。诸生。少时一度出家为僧,名铁岸,一称妙尘。曾以策干杨秀清,后又作诗献曾国藩。识英语。后在上海为人佣书。有《啸古堂集》等。

《玉漏迟二首 其二》拼音标注

yù lòu chí èr shǒu qí èr
jǐn jiān tí zì yuǎn。
jiā rén bié yǐ,
lèi huā fēng jiǎn。
shòu zhú tí hóng,
kě yǒu qǐ huái xiāo qiǎn。
fāng shì jiāng nán yòu zǔ,
chàng tiān mò 、 yī shéng liáng yàn。
qīu mèng duàn。
lěng chán yōu yān,
fèng xiāo shēng pàn。
jī zhòng yān shǔi qín huái,
yǒu chúi lǐu sī sī,
huà lóu qīng yuàn。
jǐu qiǎn chóu shēn,
bù sì nà shí xīn yǎn。
diǎn bìn shuāng huá jiàn lǎo,
wèn shúi wèi 、 qiè zhōng wán shàn。
huáng yè mǎn。
guān hé sùi hán xiāng jiàn。