齐天乐七首 其七

(清代)蒋敦复

黄昏怎会人言语,生憎画梁双燕。绿剪春痕,香栖瘦影,似说今年寒浅。

商量几遍。记帘幕愔愔,那家庭院。旧日粱空,玳泥零落有谁管。

重门又成闲阻,一襟分细雨,低诉芳钿。翠袖题笺,瑶钗寄泪,伫想桃花人面。

年光未贱。但咒尽东风,落红难见。对语喃喃,絮愁和梦卷。

蒋敦复

(1808—1867)清江苏宝山人,原名尔锷,字纯甫,号剑人。诸生。少时一度出家为僧,名铁岸,一称妙尘。曾以策干杨秀清,后又作诗献曾国藩。识英语。后在上海为人佣书。有《啸古堂集》等。

《齐天乐七首 其七》拼音标注

qí tiān lè qī shǒu qí qī
huáng hūn zěn hùi rén yán yǔ,
shēng zēng huà liáng shuāng yàn。
lv̀ jiǎn chūn hén,
xiāng qī shòu yǐng,
sì shuō jīn nián hán qiǎn。
shāng liàng jī biàn。
jì lián mù yīn yīn,
nà jiā tíng yuàn。
jìu rì liáng kōng,
dài ní líng luò yǒu shúi guǎn。
zhòng mén yòu chéng xián zǔ,
yī jīn fēn xì yǔ,
dī sù fāng diàn。
cùi xìu tí jiān,
yáo chāi jì lèi,
zhù xiǎng táo huā rén miàn。
nián guāng wèi jiàn。
dàn zhòu jǐn dōng fēng,
luò hóng nán jiàn。
dùi yǔ nán nán,
xù chóu hé mèng juàn。