蓦山溪·青青官柳
(宋代)姜夔
青青官柳,飞过双双燕。楼上对春寒,卷珠帘、瞥然一见。如今春去,香絮乱因风,沾径草,惹墙花,一一教谁管。阳关去也,方表人肠断。几度拂行轩,念衣冠、尊前易散。翠眉织锦,红叶浪题诗。烟渡口,水亭边,长是心先乱。

姜夔
姜夔[kuí](1154年—1221年),字尧章,号白石道人,汉族,饶州鄱阳(今江西省鄱阳县)人。南宋文学家、音乐家。其作品素以空灵含蓄著称,姜夔对诗词、散文、书法、音乐,无不精善,是继苏轼之后又一难得的艺术全才。有《白石道人诗集》《白石道人歌曲》《续书谱》《绛帖平》等书传世。
《蓦山溪·青青官柳》拼音标注
mò shān xī · qīng qīng guān lǐu
qīng qīng guān lǐu,
fēi guò shuāng shuāng yàn。
lóu shàng dùi chūn hán,
juàn zhū lián 、 piē rán yī jiàn。
rú jīn chūn qù,
xiāng xù luàn yīn fēng,
zhān jìng cǎo,
rě qiáng huā,
yī yī jiào shúi guǎn。
yáng guān qù yě,
fāng biǎo rén cháng duàn。
jī dù fú xíng xuān,
niàn yī guān 、 zūn qián yì sàn。
cùi méi zhī jǐn,
hóng yè làng tí shī。
yān dù kǒu,
shǔi tíng biān,
cháng shì xīn xiān luàn 。