暖谷诗

(宋代)蒋祺

县南山水秀且清,天地坯冶陶精英。
有唐刺史昔行县,访寻洞穴为寒亭。
屈指於今几百祀,磨崖字字何纵横。
相随栈道倚空险,来者无不毛骨惊。
我此三载迷簿领,有时一到□馀情。
娱宾烹茗遽回首,孰知亭侧藏岩扃。
成纪同僚到官始,居然心匠多经营。
乃知物理会有数,繄天通塞因人成。
鸠工畚筑忽累日,旷然疏达开光明。
初疑二帝凿混沌,虚空之□罗日星。
又若巨灵擘华岳,溪谷之响轰雷霆。
大岩既辟小岩出,壶中之景真其□。
洞门春风刮人面,其中安若温如蒸。
累垂石乳似刻削,周环峭壁无欹倾。
旧梯既去小人险,新径之易君子平。
临流又广□方丈,叠石缔宇为轩楹。
於嗟土石□□□,无情一旦建时荣。
方今出震□大器,鼎新基构清寰瀛。
我愿天下无冻馁,有如此穴安生灵。
不烦吹律而后暖,千古宜以此为名。

蒋祺

蒋祺,贡生,父卧病,祺皆妻王夙夜守事,三年弗懈。家綦贫,养亲必供甘旨。官武清、齐东二县训导。武清生吴嘉谋贫不能娶,齐东生张汝雨父丧未举,皆捐俸使蒇其事喜。以忠孝节义事厉诸生。年八十余岁。犹日亲铅椠。著有《礼经解说》、《道德句解》、《刚鉴论》、《白雪谱》诸书。卒,赠容城县知县。子如苹,别有传。

《暖谷诗》拼音标注

nuǎn gǔ shī
xiàn nán shān shǔi xìu qiě qīng,
tiān dì pī yě táo jīng yīng。
yǒu táng cì shǐ xī xíng xiàn,
fǎng xún dòng xué wèi hán tíng。
qū zhǐ yú jīn jī bǎi sì,
mó yá zì zì hé zòng héng。
xiāng súi zhàn dào yǐ kōng xiǎn,
lái zhě wú bù máo gǔ liáng。
wǒ cǐ sān zài mí bù lǐng,
yǒu shí yī dào □ yú qíng。
yú bīn pēng míng jù húi shǒu,
shú zhī tíng cè cáng yán jiōng。
chéng jì tóng liáo dào guān shǐ,
jū rán xīn jiàng duō jīng yíng。
nǎi zhī wù lǐ hùi yǒu shù,
yī tiān tōng sāi yīn rén chéng。
jīu gōng běn zhú hū lèi rì,
kuàng rán shū dá kāi guāng míng。
chū yí èr dì záo hùn dùn,
xū kōng zhī □ luō rì xīng。
yòu ruò jù líng bò huá yuè,
xī gǔ zhī xiǎng hōng léi tíng。
dà yán jì pì xiǎo yán chū,
hú zhōng zhī jǐng zhēn qí □。
dòng mén chūn fēng guā rén miàn,
qí zhōng ān ruò wēn rú zhēng。
lèi chúi shí rǔ sì kè xuē,
zhōu huán qiào bì wú yī qīng。
jìu tī jì qù xiǎo rén xiǎn,
xīn jìng zhī yì jūn zǐ píng。
lín líu yòu guǎng □ fāng zhàng,
dié shí dì yǔ wèi xuān yíng。
yú jiē tǔ shí □ □ □,
wú qíng yī dàn jiàn shí róng。
fāng jīn chū zhèn □ dà qì,
dǐng xīn jī gōu qīng huán yíng。
wǒ yuàn tiān xià wú dòng něi,
yǒu rú cǐ xué ān shēng líng。
bù fán chūi lv̀ ér hòu nuǎn,
qiān gǔ yí yǐ cǐ wèi míng 。