(清代)姜实节

天山白草路横分,日暮悲笳不忍闻。想得玉关方转战,皂雕风起欲盘云。

姜实节

(1647—1709)清山东莱阳人,居苏州,字学在,号鹤涧。姜埰子。以布衣终老。善书,笔势如篆籀。画山水法倪瓒。工诗,擅七绝。有《焚馀草》。

《雕》拼音标注

diāo
tiān shān bái cǎo lù héng fēn,
rì mù bēi jiā bù rěn wén。
xiǎng dé yù guān fāng zhuǎn zhàn,
zào diāo fēng qǐ yù pán yún。