李宫人琵琶引
(元代)揭傒斯
茫茫青冢春风里,岁岁春风吹不起。传得琵琶马上声,古今只有王与李。
李氏昔在至元中,少小辞家来入宫。一见世皇称艺绝,珠歌翠舞忽如空。
君王岂为红颜惜,自是众人弹不得。玉觞为举乐乍停,一曲便觉千金直。
广寒殿里月流辉,太液池头花发时。旧曲半存犹解谱,新声万变总相宜。
三十六年如一日,长得君王赐颜色。形容渐改病相寻,独抱琵琶空叹息。
兴圣宫中爱更深,承恩始得遂归心。时时尚被宫中召,强理琵琶弦上音。
琵琶转调声转涩,堂上慈亲还伫立。回看旧赐满床头,落花飞絮春风急。

揭傒斯
揭傒斯(1274~1344)元代著名文学家、书法家、史学家。字曼硕,号贞文,龙兴富州(今江西丰城杜市镇大屋场)人。家贫力学,大德年间出游湘汉。延佑初年由布衣荐授翰林国史院编修官,迁应奉翰林文字,前后三入翰林,官奎章阁授经郎、迁翰林待制,拜集贤学士,翰林侍讲学士阶中奉大夫,封豫章郡公,修辽、金、宋三史,为总裁官。《辽史》成,得寒疾卒于史馆,谥文安,著有《文安集》,为文简洁严整,为诗清婉丽密。善楷书、行、草,朝廷典册,多出其手。与虞集、杨载、范梈同为“元诗四大家”之一,又与虞集、柳贯、黄溍并称“儒林四杰。”
《李宫人琵琶引》拼音标注
lǐ gōng rén pí pá yǐn
máng máng qīng zhǒng chūn fēng lǐ,
sùi sùi chūn fēng chūi bù qǐ。
chuán dé pí pá mǎ shàng shēng,
gǔ jīn zhǐ yǒu wáng yǔ lǐ。
lǐ shì xī zài zhì yuán zhōng,
shǎo xiǎo cí jiā lái rù gōng。
yī jiàn shì huáng chēng yì jué,
zhū gē cùi wǔ hū rú kōng。
jūn wáng qǐ wèi hóng yán xī,
zì shì zhòng rén dàn bù dé。
yù shāng wèi jǔ lè zhà tíng,
yī qū biàn jué qiān jīn zhí。
guǎng hán diàn lǐ yuè líu hūi,
tài yè chí tóu huā fā shí。
jìu qū bàn cún yóu jiě pǔ,
xīn shēng wàn biàn zǒng xiāng yí。
sān shí lìu nián rú yī rì,
cháng dé jūn wáng sì yán sè。
xíng róng jiàn gǎi bìng xiāng xún,
dú bào pí pá kōng tàn xī。
xīng shèng gōng zhōng ài gèng shēn,
chéng ēn shǐ dé sùi gūi xīn。
shí shí shàng bèi gōng zhōng zhào,
qiáng lǐ pí pá xián shàng yīn。
pí pá zhuǎn diào shēng zhuǎn sè,
táng shàng cí qīn huán zhù lì。
húi kàn jìu sì mǎn chuáng tóu,
luò huā fēi xù chūn fēng jí。